Tôi giàu hơn từ khi có ôtô

0 Photos 1 Comments

Tiếng xe chạy rít ngoài đường, tiếng còi xe, tiếng người đi làm rộn rã, mùi bún riêu của bà Ba bên cạnh nhà làm tôi mơ tưởng. Bất chợt vợ gọi: “Dậy, anh dậy đưa con đi học, trời mưa lạnh”. Tôi gấp bật dậy vệ sinh cá nhân, cùng vợ chuẩn bị đưa con đến trường.

Trời Sài Gòn lập đông, hơi mờ sương trong gió lạnh. thị thành mùa đông năm nay lạnh hơn năm ngoái. Bánh xe nhè nhẹ vào cua ra đường cái. “Ba ơi ba… đèn đỏ”, tôi chậm chậm dừng đèn, ngó ra ngoài cửa. Hai cu con mắt lao nhao nhìn đường trong cabin, ngoài đường có phụ huynh che che, đùm đùm chở con cùng đi chung đường với tôi.

Xa xa có mấy bạn nữ văn phòng váy ngắn dài để lộ nước da trắng của đôi chân chưa kịp che bằng váy chống nắng hay bụi. Ngoài trời mưa lất phất. Tới cổng trường ba cha con tôi đỗ xe cách xa 100 m, thung dung bước về hướng lớp và tôi nói về việc vì sao mình đỗ xe ở xa.

Tôi bên chiếc xe của mình.

Tôi bên chiếc xe của mình.

Công đôi ba việc, chở con xong, tôi chạy xe lấy hàng tại khu công nghiệp gần đó, tôi ghé qua quán cà phê đầu cổng đợi đến giờ hẹn. Kêu ly cà phê sữa nóng, nhìn từng giọt cà phê tí tách rơi, tiếng nhạc êm đềm. “Mưa vẫn mưa bay trên từng tháp cổ, dài tay em với…”. Tôi mặc kệ nhìn trời sang đông. Ngoài kia dòng xe nối đuôi trong gió lạnh.

Sáu năm trước khi sinh đứa con đầu lòng, năm tiếp theo sinh đứa thứ hai, những lần đón đưa vợ con trong mưa sầm sập, lạnh lẽo, núp dưới hiên nhà ai, nhìn dòng xe, những chiếc xe hơi lướt qua mà lòng mót. Lòng bảo lòng, rồi ta sẽ mua. Mưa ngớt, những hạt mưa lí tí bám trên nhành hoàng lan bên tường rào nhà ai.

Sau khi gom hết tiền có thể xoay và bán hai chỉ vàng của hồi môn của vợ thì cũng tậu được chiếc xe hơi gọi là bốn bánh. Ngày qua ngày đưa đón con, khám chữa bệnh, đi học, phối hợp giao hàng. thế cục cứ trôi, ta cứ vi vu, con cái, vợ chồng hạnh phúc qua ngày. Ngẫm lại đời có câu: “Hạnh phúc không tồn tại ở vạch đích mà nó tồn tại trên đoạn đường hướng tới vạch đích”, luôn đúng với tôi trong thời điểm đó. Hàng hoá không phải lưu kho nhiều, chất lượng và thời gian giao tăng lên, uy tín và giá thành tốt, công việc và lợi nhuận tăng dần lên.

Hơn một năm sau tôi đổi xe khác ăn nhập và chất lượng hơn sau khi ba mẹ ở quê cho vay thêm mấy tấn lúa để đổi xe… nghe cũng nực cười. Ơ, mình cũng có xe như người ta, mình đi đám đình cũng có xe riêng như ai, những bà con ở xa, năm xưa tôi chưa có thời kì và điều kiện tới giờ ba tôi nhắc: “Con đánh xe tới thay mặt ba mẹ nhé”, nghe ba tôi nói mà hiểu được ba tôi cũng hãnh diện phần nào.

Còn về công việc. Có những đơn hàng nhỏ giá trị không lớn, tôi cứ đánh xe vào và lấy hay giao cho khách, họ nói: “đi xe hơi chở có vậy thôi à..?” Tôi nói: “Quan trọng là phục vụ ạ, mình nuôi nó, nó nuôi mình” thời gian qua, có khách hàng chẳng thèm biết tôi ở đâu, cứ đánh xe hơi đến là bốc hàng và giao, rồi tính sổ, đến thương thuyết cũng cái xe ấy. Ngẫm cũng thấy vui vui.

Từ ngày học xong tài xế và có xe, bạn bè cũng đua theo học lái xe mặc dầu chưa mua hay chưa có nhu cầu mua chỉ vì nghe tôi nói: “Đã là đàn ông phải biết tài xế, tụi Tây có xe cả trăm năm, mình phải lái được”. thế là mình trở nên “thầy” dạy và tham vấn xe bất đắc dĩ.

Kể cũng lạ, từ đó tôi và nhóm bạn cũng khác nhiều, vợ tôi cũng thế, mỗi khi ra đường cũng từ tốn, từ mở cửa xe, vệ sinh, ăn uống trên xe, chạy xe cũng không theo lề lối cũ. Mỗi tải thùng 4 chân howo